Khổng tử nói: ‘ Người quân tử phải dốc chí vào đạo cả, chiếm giữ đức lớn, nương cậy lòng nhân rồi mới du hý trong nghệ thuật’. Quan điểm luân lý mà Khổng tử đề xướng trong việc tu tề trị bình có tính thực tiễn rất cao, là một trong những mệnh đề cực kỳ hệ thống và có mối quan hệ mật thiết đến nhân cách con người nói chung và Nho gia nói riêng. Nhưng xét ở một khía cạnh nào đó, xuất phát điểm

Tiến thêm một bước trong việc tìm hiểu quan điểm nghệ thuật (hay quan điểm đối với nghệ thuật) của Khổng tử và các môn đồ vạn thế của ông, chính là ở chỗ ‘ tư vô tà’ (suy nghĩ không được tầm bậy), ‘lạc nhi bất dâm’ (vui mà không qúa, không dâm), ‘ai nhi bất thương’ (buồn nhưng không tổn hại)…, Ông ghét tiếng nước Trịnh (tức là Tục nhạc-nhạc dân gian, mọi rợ) mà yêu Nhã nhạc (tức Chính nhạc – nhạc miếu đường, tao nhã). Đề xuất quan điểm Nhã – Tục của Khổng là hạt nhân để xác lập nên nguyên lý căn bản cho phê bình Mỹ học của Nho gia và có ảnh hưởng sâu rộng đối với khoa phê bình nghệ thuật đời sau, đồng thời Nhã – Tục cũng chính là thước đo giá trị để đánh giá nghệ thuật. Chỉ tiếc Nho gia Việt Nam tuy nhiều chữ, thơ văn dông dài nhưng lại rất lười viết thi thoại, văn thoại, thi luận, thư luận, họa luận, nhạc luận… để tạo tiền đề cho khoa lý luận và phê bình sau này có cơ sở phát triển.